About Me

Nhật kí một kẻ đứng sau hạnh phúc (phần 5)


>>Nhật kí một kẻ đứng sau hạnh phúc(phần 4)

Ở chơi 2 hôm thì tôi về chia tay trong quyến luyến và nc mắt. Về lại sg chúng tôi lại lén lút liên lạc vs nhau. Được 1 tháng thì vk hắn về nhà, hình như đc hàng xóm nói lại, chị ta nhắn tin cho tôi, rất bình tĩnh. Ng đàn bà đó thật sự rất đáng sợ, chị ta bày mưu tính kế cả, tôi quá đơn thuần nên đã mắc bẫy chị ta nhưng cũng chính vì như vậy tôi mới biết hắn hèn như thế nào. ..

.... đầu tiên chị ta cầu xin tin cắt đứt tình cảm vs hắn. Chứ ở bên chị ta nhưng trái tim hắn thì ở chỗ tôi. Tôi đồng ý và hứa là bằng mọi cách tôi sẽ trả trái tim hắn về vs chị ta. Tôi ko trả lời tn của hắn nữa, những lúc hắn gọi tôi cố tình ở bên 1 ng đàn ông nc lả lơi để hắn nghe đc. Mọi thứ lạnh nhạt dần tôi nói vs hắn tôi đã quen ng khác đã lên giường vs nhiều ng khác nữa. Tự thấy mk bị phản bội hắn chỉ nói gọn:"chúc e vui vẻ!". Câu nói đó khiến tôi rất đau, tôi chông đợi hắn mắng chửi tôi,nguyền rủa tôi cũng đc tôi thật sự muốn thấy hắn tức giận vì tôi. Nhưng ko, hết giờ làm cũng đã 11h hơn. Tôi lang thang lạc bước đến đoạn đường vắng tanh lúc nào cũng ko biết. Giật mk nhận ra thì đã quá muộn. Đêm tối đen tôi ko thể nhận biết hắn là ai, tôi gào thét trong vô vọng. Xong xuôi tên khốn đó hả hê nói vs tôi hắn bị HIV, rồi chạy mất. Tôi lồm cồm mặc lại quần áo chạy 1 mạnh về phòng. Tôi dội nước cố gắn kì cọ cho hết các vết nhơ của hắn, tôi như điên loạn.
 Cuộc đời tôi coi như kết thúc, chẳng còn gì nữa. Tôi chuẩn bị cho cái chết của mk. Tôi đi khắp nơi mua nhiều nhất lượng thuốc ngủ có thể mua đc và kèm theo 1 cha vodka. Bởi vì tôi rất sợ thuốc nên muốn uống thật say trước khi uống thuốc. Tôi viết cho mẹ, cho e, cho hắn và vk hắn mỗi ng 1 lá thư. Xong xuôi tôi đón xe lên cái nhà nghỉ gần nhà hắn nơi hắn vẫn đưa tôi đến. Trên đường đi tôi nhắn tin cho lũ bạn tôi đi chết đây, kêu tụi nó đến thắp nhan cho tôi. Cũng bởi cái tính ưa đùa nên chả đứa nào tin là tôi đi chết cả. Chúng nó mặc kệ tôi.




Lên đến nơi, sau khi tống xong đống thuốc tôi nhắn tin muốn gặp hắn lần cuối. Hắn vội vả chạy đến thì tôi đã mê man, nhưng ko hiểu có phải ngta bán thuốc đểu hay ko tôi uống cả 2 tiếng rồi hắn mới đến nhưng cũng chỉ mê man tay chân ko nhúc nhích,nhưng não vẫn nhận thức đc. Tôi chỉ nói muốn gặp hắn lần cuối chứ ko hề nói tôi tự tử. Hắn đến thì tưởng rằng tôi đang ngủ. Tôi mặc chiếc váy trắng của cái ngày đầu tiên hắn biến tôi thành đàn bà. Hắn ngồi cạnh vuốt tóc tôi thấy tôi ko trả lời hắn sinh nghi. Hắn lục ngăn kéo thì thấy 1 đống vỏ thuốc và thư tôi để lại. Hắn bóc vội 2 lá thư của hắn và vk hắn ra đọc.
 Đọc xong hắn bế tôi vào nhà tắm vứt tôi xuống nền nhà liên tục dội nước vào tôi. Nước nóng muốn bỏng da thịt, tôi tỉnh dần vì có men rượu nên tôi đã ói hết ra ko còn gì. Hắn vẫn lạnh lùng dội nước lên người tôi, đến khi tôi tự lết ra khỏi nhà tắm hắn mới thôi. Hắn lột sạch sẽ quần áo của tôi rồi ném tôi lên giường. Tôi ko còn chút sức lực nào, tôi nằm yên bất động. Lúc đó hắn đè tôi ra để hiếp tôi lần nữa rồi nói vs tôi rằng:"đồ ngu ngốc,tôi ko thể vì em mà từ bỏ tất cả đc. Nga cho tôi tất cả, bỏ Nga là tôi mất mọi thứ sao tôi đành chứ. Em chẳng là gì vs tôi,tỉnh mộng đi. Sáng mai tỉnh rồi thì tự về nhé!" tại sao ko cho tôi chết?tại sao lại có thể tàn nhẫn vs tôi như vậy?tại sao chứ? Tôi ko thể cử động cho đến sáng. Tôi quyết tâm chết lần nữa, tôi lấy chiếc váy trắng mặc vào tối hôm qua hắn đã giặt sạch và phơi lên cho tôi. Xong tôi đập vỡ chai rượu lấy mảnh chai rượu để cắt tay mk. Nhưng tôi ko đủ sức để cắt mạnh, đang cắt thì chủ nhà nghỉ lên đến thấy vậy đuổi tôi đi. Chết ko đc tôi quyết định sống để trả thù....
 
Mời các bạn đón đọc tiếp trong phần sau của sery blog Radio94Rec 
>>Nhật kí một kẻ đứng sau hạnh phúc (phần 6)
--Nguồn st--
Share on Google Plus

About Unknown

0 comments:

Post a Comment